Posts

Showing posts from June 14, 2026

NỖI BUỒN THÁNG TƯ

Image
HƯƠNG THUỶ                      Tôi không có tham vọng viết một tập hồi ký. Tôi cũng không phải là một nhà nghiên cứu văn học để có thể nói nhiều hơn về nhà thơ này, nhà văn nọ như một số người đã đề nghị. Xuất phát từ lời của một anh bạn cùng lớp, tôi chỉ muốn hoài niệm về cái lớp học nhỏ bé thân yêu của mình, về những khuôn mặt bạn bè trong một giai đoạn đầy biến động của đất nước, của mỗi gia đình, mỗi con người mà chúng tôi là một chứng nhân. Tôi viết thật ngẫu hứng, thật tình cờ, không dàn dựng nhưng càng lúc dĩ vãng càng hiện ra, sống động. Thôi thì NHỚ GÌ GHI NẤY. Sau 1975, chúng tôi không chỉ hoang mang về chính trị mà còn hoang mang về tương lai, một tương lai hình dung ra là “đen hơn mõm chó”… Ở miền Nam trước đây, người đàn ông trong gia đình là trụ cột. Trong nghề nghiệp của người mẹ, hầu hết đều ghi hai chữ “nội trợ”. Chúng tôi sống không giàu nhưng cũng không nghèo, nói chung là đầy đủ và cũng không có tham vọng làm gi...

KHÔNG CHỌN ĐỂ SINH RA!

PHẠM PHÚ KHẢI                  Lời tựa: Sau đây là câu chuyện ngắn, dựa trên sự kiện có thật. T   hủy cảm nhận rằng nuôi con thật là hạnh phúc, nhưng cũng thật nhiều thử thách. Thủy thường tự hỏi cách tốt nhất nuôi dạy con là gì? Có phải là nương theo con, mỗi giai đoạn mỗi khác, cứ tương kế tựu kế, để làm sao giúp các con phát triển tối đa và tích cực, bởi không có công thức nào hay nguyên lý nào thích hợp cho mọi người mọi lứa tuổi và mọi giai đoạn phát triển! Nhưng lắm khi Thủy tự nghi vấn. Thủy tin rằng làm cha mẹ thì ai cũng quan tâm đến mọi mọi phát triển của con cái, nhưng dường như ai cũng nghi vấn chính mình. Nếu không nghi vấn thì chẳng lẽ mình tin tưởng hoàn toàn về cách thức của mình sao! Như thế thì là chủ quan rồi. Mà chủ quan là hỏng. Làm sao mà biết được chắc chắn ngày mai, nói gì đến tương lai sau này. Làm sao biết được cách thức nào đó sẽ giúp cho con cái mình sau này trở nên thành công và hữu ích cho xã hội, và được hạ...

Anh Đã Chê Cả Một Tấm Lòng

PHẠM SƠN LIÊM                  Tối muộn. Cánh cửa mở ra rất khẽ, nhưng cái mệt mỏi của người đàn ông bước vào lại nặng trĩu như kéo cả căn nhà chùng xuống. Mùi bia thoảng qua, lẫn trong tiếng thở dài không thành lời. Trong bếp, tôi vẫn đứng đó. Bát phở gà đã hâm lại ba lần. Lần đầu còn nóng hổi, lần thứ hai bắt đầu nhạt đi, đến lần thứ ba… chỉ còn là một nỗ lực giữ lại chút ấm cuối cùng. Tôi bưng ra bàn, đặt trước mặt anh, cố nở một nụ cười. — Anh ăn đi cho nóng… Anh ngồi xuống. Cầm đũa. Gẩy nhẹ miếng thịt. Rồi buông một câu: — Sao phở mặn thế? Thịt thì bã hết. Có bữa cơm cho chồng cũng không làm nên hồn. Không lớn tiếng. Không quát mắng. Nhưng lạnh.  Lạnh hơn cả bát phở đã nguội dần trên bàn.  Tôi đứng lặng. Một ngày dài hiện lên trong đầu, sáng vội vã đi làm, trưa ăn qua loa, chiều đón con, tối dọn dẹp, rồi lại loay hoay trong bếp… chỉ vì biết anh về muộn, sợ anh đói. — Chắc tại em hâm lại nhiều lần… anh ăn tạm… Giọng tôi nhỏ lại,...