NỖI BUỒN THÁNG TƯ
HƯƠNG THUỶ Tôi không có tham vọng viết một tập hồi ký. Tôi cũng không phải là một nhà nghiên cứu văn học để có thể nói nhiều hơn về nhà thơ này, nhà văn nọ như một số người đã đề nghị. Xuất phát từ lời của một anh bạn cùng lớp, tôi chỉ muốn hoài niệm về cái lớp học nhỏ bé thân yêu của mình, về những khuôn mặt bạn bè trong một giai đoạn đầy biến động của đất nước, của mỗi gia đình, mỗi con người mà chúng tôi là một chứng nhân. Tôi viết thật ngẫu hứng, thật tình cờ, không dàn dựng nhưng càng lúc dĩ vãng càng hiện ra, sống động. Thôi thì NHỚ GÌ GHI NẤY. Sau 1975, chúng tôi không chỉ hoang mang về chính trị mà còn hoang mang về tương lai, một tương lai hình dung ra là “đen hơn mõm chó”… Ở miền Nam trước đây, người đàn ông trong gia đình là trụ cột. Trong nghề nghiệp của người mẹ, hầu hết đều ghi hai chữ “nội trợ”. Chúng tôi sống không giàu nhưng cũng không nghèo, nói chung là đầy đủ và cũng không có tham vọng làm gi...