Posts

Showing posts from June 10, 2026

NHẬT DU

Image
THỦY NHƯ              Chàng mang họ Nhật nên bạn bè và người quen cứ hỏi tôi, “Ông xã đã dắt cả nhà về Nhật chưa?”  Nghe hỏi hoài nên tôi ráng dành dụm làm một chuyến Nhật du để … khỏi giải thích lòng vòng với người ta.  Nghe tôi “trình” nan đề, chàng hỏi, “Em muốn xem gì ở Nhật?” Tôi kêu lên, “Em chưa đi Nhật lần nào làm sao biết cái gì cần xem?” Chàng bán cái ngọt xớt.  “Anh đi 30 năm về trước.  Hồi đó sinh viên nghèo kiết xác chỉ mang ba lô đi bụi.  Chắc là em không thích đi như vậy đâu.  Thôi vô google xem thử em thích chỗ nào thì chọn chỗ đó đi.” Vậy là tôi phải lên chương trình “dắt” cả nhà đi Nhật chứ chẳng phải chàng, người có nửa gốc Nhật và chỉ biết nói từ một đến mười bằng tiếng Nhật! Nhằm lúc lễ Giáng sinh, các hãng máy bay giảm giá.  Thế là tôi mua vé đi giữa tháng 6 khi các con tôi bắt đầu nghỉ hè.  Tôi hỏi hết mấy người bạn đã đi Nhật xin lịch trình chuyến đi của họ để làm chương trình du ngoạn cho...

TAY LÁI LỤA

HOÀNG QUÂN              Ngày xưa ở Việt Nam, tôi rất “chì”, đã trị nhiều con ngựa sắt dữ dằn. Đi học, tôi cưỡi xe đạp “cuộc” sườn ngang cao ngất. Mỗi lần xuống xe, tôi chỉ cần tìm lề đường cao, là có thể... hạ cánh an toàn. Nếu “hạ tầng cơ sở” không đầy đủ, tôi nghiêng nghiêng xe, chủ động phóng xuống, trước khi bị ngã ngựa… sắt. Thỉnh thoảng, mượn được xe Honda của chị tôi, tôi vi vút đúng điệu anh hùng xa lộ. Để tiết kiệm năng lượng, tôi cho hai đứa bạn chạy xe đạp níu tay hai bên, mà vẫn vững tay lái, chạy vù vù lên, xuống cầu Trương Minh Giảng. Ấy, đấy là chuyện vào những năm cuối thập niên 70 của thế kỷ trước, thuở Sài Gòn đang “xuống hố cả nút”, đường sá Hòn Ngọc Viễn Đông tiêu điều, xơ xác. Xe gắn máy hãy còn là động vật hiếm quý.   Chiếc xe “cuộc” của tôi bị mất cắp, mặc dù tôi đã gởi ở bãi giữ xe của Đại Học Sư Phạm. Mất xe đạp, mất cả gia tài, tôi thất kinh hồn vía, mếu máo báo tin cho chị em trong nhà. Chị tôi trấn an, không sao, mất xe...