Posts

Showing posts from June 20, 2026

TÌM VỀ NGÀY THÁNG CŨ

Image
THỦY NHƯ            Mười năm trước, tôi không về họp lớp được nên các bạn gởi cho tôi hình ảnh ngày họp mặt.  Xem xong nhớ các bạn quá.  Thế là tôi viết một bài  về lớp 12/1 của tôi    và được các bạn khen quá. Vui ghê!  Tháng 5/ 2024 tôi được về thăm Tam kỳ.  Giờ xem lại hình ảnh, lại nhớ về ngày xưa, lại lôi lưu bút ra đọc, lại nhớ những kỷ niệm với mấy nàng, và giờ viết ra đây.  Hy vọng có người nào đó đọc xong hứng thú hay là tức mình chi đó kể thêm những chuyện của lớp cũ, trường xưa, hay là Tam kỳ thuở ấy cho tất cả bạn bè nghe.  Trong lưu bút của tôi có nhiều người viết rằng "kỷ niệm của lớp mình nhiều lắm, kể ra không hết".  Có lẽ cuốn lưu bút của tôi ngày ấy không có nhiều trang nên bạn bè sợ hết giấy - nhường nhau để mỗi người viết vài dòng. Bây giờ đã hơn nữa đời người rồi và viết không tốn giấy. Thôi thì viết "hồi ký" đi các bạn nhé và gởi cho tôi đọc với.  Rất mong ...

CHIẾC ĐỒNG HỒ THÔNG MINH

Image
LÊ QUỐC ANH                 Chỉ trong vòng một tháng mà có đến 2 đồng nghiệp của Đông chết, vì đột tử, ngừng tim. Một người mới qua tuổi 48, còn người kia chưa hết tuổi 53. Chết trẻ thế nên cả công ty sốc lắm, đâu đâu người ta cũng bàn tán xôn xao cả. Đông chia sẻ, bàn tán với đồng nghiệp về sự việc ở công ty chưa đủ, về nhà lại tâm sự tiếp với vợ: - “Anh bảo với chúng nó là tuổi đó hay gặp vận hạn lắm, vậy mà chẳng đứa nào tin.“ - “Bọn Tây có mê tín đâu mà tin anh.”, vợ Đông bĩu môi, châm chọc. - “Thế nào là mê tín, em không biết câu - 49 chưa qua 53 đã đến - à!”. - “Thì chả mê tín, làm gì có chứng cứ khoa học, chỉ là theo sách tử vi, rồi tín ngưỡng dân gian truyền miệng nhà mình thôi.” - “Có những điều mà các cụ đúc kết cả ngàn năm, nhất định có lý do đấy.” - “Lý do gì?”. Vợ Đông hỏi lại. - “Khoảng thời gian đó chẳng hạn là giao thời của đời người, bước vào tuổi trung niên, biến động về tâm sinh lý nên dễ gặp vận hạn, tai ương. Ví như khi người ...

Bố vẫn là của con

Image
KIM LOAN               Năm ấy chị Vân từ Mỹ gọi điện thoại cho tôi: – Loan ơi, còn nhớ anh “Hùng Từ” không? – Nhớ chứ, anh Hùng Từ… lừ đừ như ông Từ vào đền chứ gì. Chính nhóm tụi em đặt tên “Hùng Từ” cho anh ấy mà. Ủa, sao bỗng dưng chị Vân lại nhắc đến anh Hùng? Lúc em lên đường đi Canada, chưa kịp viết thư về trại thì vài tuần sau anh ấy cũng đi Mỹ, nên mất liên lạc luôn từ đó. – Chị và anh Hùng ở cùng tiểu bang Florida mà hồi nào giờ có biết đâu. Tuần trước chị tình cờ gặp một người bạn trại tị nạn Thailand, được biết anh Hùng đang buồn lắm, trầm cảm sắp… tâm thần rồi kìa. Tôi hốt hoảng:– Trời ơi, chuyện gì vậy? Bao lâu nay mới nghe tin anh Hùng lại là tin không vui. <!> – Bé Ngân con gái anh bị chết đuối khi đi tắm biển. Anh tự trách tự giày vò mình vì cái chết của con ngay trước mắt mà không cứu được nó và vì anh mang con đi tắm biển mới ra nông nỗi. Bạn bè thân quen đã an ủi khuyên nhủ mà anh vẫn sầu u không nguôi và rồi anh cắt liên lạc, ...