Posts

Showing posts from June 7, 2026

THƠ KIỂU TOÁN

THUỶ NHƯ                Tôi không biết làm thơ.  Nói hoài mà mấy cô bạn của tôi không chịu tin.  Một sáng mở mắt ra thấy tin nhắn của Mai Thoa, một cô bạn hồi lớp 12. “Tụi tui đang chuẩn bị chương trình họp lớp.  Về được không?” Tôi nhắn lại, “Không về được. Phải đi làm.” Nó nhắn lại ngay, “Nghỉ làm đi chơi.” Tôi đáp, “Nghỉ làm thì không có tiền đi chơi.” Nó im lặng đi ngủ còn tôi bên này xách giỏ đi làm.  Chiều đi làm ra, Mai Thoa gởi cho tôi một tin nhắn nữa. “Không về thì viết một bài thơ để tui đọc trong buổi họp lớp!” Chao ơi!  Cái cô bạn của tôi tưởng tôi là nhà thơ chắc.  Tôi chỉ viết về những kỷ niệm và vài câu chuyện xảy ra “quanh ta” thôi mà.  Còn thơ thì nửa chữ cũng không biết viết.  Tôi trả lời cụt ngủn, “Không biết làm thơ!” Chắc nó giận nên lâu lắm tôi chẳng thấy nó nhắn tin gì cả. ​A!  Nhỏ này chơi khó mình thiệt.  Thơ là văn chương ...

NA UY - XỨ LẠNH TÌNH NỒNG

HOÀNG QUÂN                Duyên hội ngộ Cách đây mấy năm, em tôi đi Na Uy về, đưa cho tôi cuốn  Viết & Đọc.  Nói, của người bạn làm báo gởi tặng. Bởi, nghe em kể, có người chị cũng viết lách. Sau đó, tôi nhận  email  của Dương Kim, rủ đóng góp bài vở cho  Viết & Đọc  của Na Uy.  Tôi gởi tặng Dương Kim tập truyện  Bông Hoa Trên Phím . Kim viết thư cám ơn, kể, có đưa tập truyện cho bố đọc, tôi mới biết, Kim là con trai của cố luật sư/nhà văn Dương Kiền.  Năm nọ, tôi đổi việc, dọn nhà xuyên tiểu bang, từ Berlin về Frankfurt. Còn hai ngày phép, để hoàn hồn sau những tuần lu bù với bàn giao công việc và chuẩn bị “di cư”. Kim viết thư báo tin, gia đình Kim sẽ sang Berlin chơi. Nếu thuận tiện, hẹn gặp nhau. Quả là có duyên gặp. Sớm hơn, e rằng tôi không thể thu xếp được. Trễ vài ngày, tôi đã gồng gánh rời “kinh đô” về “quê”. Thế là chúng tôi có dịp dàn hàng chụp hình dưới cổng thành lịch sử Brandenburg...

NGƯỜI LUYỆN VÀNG GIẢ - Kỳ 4

Image
TỪ VŨ               Gởi tặng nhà văn nữ Nguyễn Thị Dị Từ Vũ Troyes, Pháp - 15.9.2006.        "Trái tim tôi rất sợ phải chịu đựng đau khổ",      chàng trai nói với Người Luyện Vàng, vào một đêm khi anh nhìn bầu trời không trăng không sao.      - Hãy bảo với tim anh rằng sợ hãi sự đau khổ còn kinh khiếp hơn chính sự đau khổ.     Không một trái tim nào có thể bị đau khổ khi nó đang theo đuổi những giấc mơ mà nó có.        O ALQUIMISTA của PAULO COELHO PHẦN THỨ NHẤT - KỲ THỨ 4 T   rên phần đất chìa ra mé biển của thị trấn Ta-Ri-Pha có một pháo đài cổ ngày xưa được xây cất bởi những người Hồi giáo. Nếu ngồi tại đây, trên những bức thành đá của pháo đài này, người ta sẽ có thể thấy được quảng trường, người bán bắp rang và một phần của Phi Châu.     Melchisédic, vua Salem, buổi chiều hôm ấy ngồi trên bờ thành pháo đài, cảm thấ...