Posts

Showing posts from June 15, 2026

QUÊ HƯƠNG MỚI VÀ NHỮNG ÂN TÌNH

Image
NGÂN BÌNH (Texas)             Gia đình tác giả và Tiến sĩ Roger Fay cùng phu nhân   My heart is so full and happy right now. I finally got to meet the man who sponsored my family (and more) to America, Dr. Fay. Due to the language barrier, my parents lost touch and it has taken almost 40 years for this reunion to happen. If it was not for Dr. Fay’s kind, caring, generous, and servant heart we wouldn’t have had the opportunity to build the lives that we have now.   We are all very thankful and grateful for you, Dr. Fay. My parents and uncle Hong Ly never ever forgot you or took for granted the gift of a new beginning in the land of opportunity. Looking forward to our next and bigger reunion with the rest of our families.     (Lòng tôi lúc này tràn đầy hạnh phúc. Cuối cùng tôi cũng được gặp người đã bảo lãnh gia đình tôi và nhiều người khác sang Mỹ, Tiến Sĩ Fay. Do rào cản ngôn ngữ, ba mẹ tôi đã mất liên lạc và phải mất gần 40 năm để cuộc ...

TỪ NHỮNG GÓC NHÌN

HOÀNG QUÂN             Người Bán Hàng Ở Siêu Thị Tôi dần dà để ý đến một cặp vợ chồng Á Châu. Không hiểu tại sao, tôi đoan chắc họ là vợ chồng, chứ không thể là tình nhân, hay hàng xóm. Họ đến mua hàng hầu như mỗi ngày ở siêu thị tôi đang làm việc. Tất nhiên, trong con mắt người Âu Châu, chúng tôi thường đoán sai, sai rất xa, tuổi của người Á Châu. Riêng đối với cặp vợ chồng này, tôi hoàn toàn mù tịt, không thể nói họ bao nhiêu tuổi. Bề ngoài, tôi nghĩ họ dưới 40. Nhưng kiểu coi hàng hóa trong chợ, tẳn mẳn, chậm chạp, làm tôi nghĩ đến những người trên 60.     Họ đi chợ nhiều giờ khác nhau, có khi cả trong giờ hành chính. Như vậy, phải chăng họ không đi làm việc. Ông vào chợ trước, đến thẳng khu bán đồ ngọt, bánh kẹo, sô-cô-la, vơ vài món bỏ vào xe. Bà lúc thúc theo sau. Đến cầm món hàng lên, nho nhỏ nói gì với ông, như cố thuyết phục ông đừng mua. Dùng dằng, ông có vẻ không hài lòng, bỏ đi, bà thảy mấy bịch kẹo, bánh vào xe, lật đật đẩy xe theo ôn...

GỐC PHƯỢNG GIÀ VÀ MÙA HẠ CŨ

  PHẠM THANH PHÚC Có vẻ như đã lâu lắm rồi tôi không trở lại nơi ấy ngôi trường những năm cấp 2, đã để lại trong thế hệ chúng tôi không biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn. Sân trường giờ đã được tráng xi măng, trông sạch đẹp hơn xưa nhiều, nhưng…sao tôi thấy trong tầm mắt mình là một khoảng vuông vuông phẳng lì, vô hồn! Mà thôi, cũng phải, bởi đá thì làm sao có hồn được, và cũng không dễ gợi cho người ta một cảm xúc nào đó. Tôi nhớ như in khoảng sân trường bằng đất, và nhờ nó mà mấy cây phượng vĩ có chỗ bám vào để ra hoa đỏ rực cho chúng tôi mỗi mùa hạ-mùa nghỉ hè-đến. Hồi đó trường cũng có một bác bảo vệ, nhưng không hiểu sao ông ấy không có vẻ mặt lạnh đăm đăm như ông bảo vệ hiện nay. Tôi nhớ, chúng tôi hay đến trường vào buổi trưa (chúng tôi học buổi sáng, buổi trưa được nghỉ, và hồi ấy không hề có chuyện “học thêm” sái cả cổ như đám con tôi phải gồng sức ra học như bây giờ), và vào trường rất dễ, tự nhiên leo qua mấy dãy bàn trống, rồi xếp bàn lại thành hình một mặt bàn lớn, lấy h...