Posts

Showing posts from June 13, 2026

MỘT NGÀY TÔI ĐÃ GẶP

Image
  LÊ VĂN TRUNG  “... Chúng tôi sinh cùng thời, gian nan vất vả giống nhau, khổ đau tủi nhục giống nhau, đứa nào cũng từng trải bể dâu. Nói gì cũng thừa... Tôi bước ra, đi trong bóng tối nhâp nhoè của thành phố đang trong cơn ngủ chập chờn mộng mị, bỏ lại sau lưng căn nhà của một người bạn, một căn nhà chứ không là một gia đình. Liệu tôi có bỏ lại được sau lưng cuộc dâu biển tang thương mà bạn tôi đang gánh chịu trên cái đôi vai cằn khô như một cành cây khô mục?” . C   hiếc xe chở khách cổ lỗ sĩ chạy bằng than củi nặng nề ì ạch bò một cách khổ sở trên con đường 9 từ Khe Sanh về Ðông Hà, con đường đã đi vào lịch sử đau thương của dân tộc, mang trên mình nó những vết hận thù từ hai phía. Hai bên là rừng núi và vực thẳm, bên nào cũng đầy chứng tích của máu xương , của tàn phá, của những đổ nát, của nước mắt và của kinh hoàng. Rừng cây sau hai mươi năm nhuộm trắng thuốc khai quang không còn đủ sức để hồi sinh. Hình như suối khe cũng khô cạn. Suốt dọc đường từ Khe Sanh về tới c...

NGƯỜI MANG MÙA XUÂN ĐẾN

Image
NGÂN BÌNH (Texas)                 Nhà tôi và nhà Trường đối diện nhau qua con hẻm nhỏ vì thế chúng tôi thân thiết từ thuở bé. Gia đình Trường chỉ có hai mẹ con. Mẹ Trường mồ côi từ bé, vì không chịu nổi cảnh mẹ ghẻ hành hạ nên bà trốn theo bạn bè vào Saigon kiếm sống khi vừa 18 tuổi. Ở đây bà gặp ba Trường, hai người yêu nhau và kết thành đôi. Chưa hưởng được bao năm hạnh phúc thì ba Trường tử trận khi Trường lên sáu. Từ đó, mẹ Trường phải buôn bán tảo tần để nuôi con.   Hai chúng tôi cùng lớp nên tôi thường sang nhà Trường học bài chung. Ba mẹ tôi rất thương mến và luôn giúp đỡ mẹ con Trường. Khi đến tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự Trường được ông chú ruột dẫn đi vượt biên. Trước khi lên đường, Trường sang nhà tôi để gửi gắm mẹ anh lại cho gia đình tôi. Tôi hứa sẽ thăm viếng mẹ Trường hàng ngày trong lúc anh rời xa quê hương.   Trường đi rồi tôi buồn và nhớ Trường vô cùng. Nhưng đó c...