MỘT NGÀY TÔI ĐÃ GẶP
LÊ VĂN TRUNG “... Chúng tôi sinh cùng thời, gian nan vất vả giống nhau, khổ đau tủi nhục giống nhau, đứa nào cũng từng trải bể dâu. Nói gì cũng thừa... Tôi bước ra, đi trong bóng tối nhâp nhoè của thành phố đang trong cơn ngủ chập chờn mộng mị, bỏ lại sau lưng căn nhà của một người bạn, một căn nhà chứ không là một gia đình. Liệu tôi có bỏ lại được sau lưng cuộc dâu biển tang thương mà bạn tôi đang gánh chịu trên cái đôi vai cằn khô như một cành cây khô mục?” . C hiếc xe chở khách cổ lỗ sĩ chạy bằng than củi nặng nề ì ạch bò một cách khổ sở trên con đường 9 từ Khe Sanh về Ðông Hà, con đường đã đi vào lịch sử đau thương của dân tộc, mang trên mình nó những vết hận thù từ hai phía. Hai bên là rừng núi và vực thẳm, bên nào cũng đầy chứng tích của máu xương , của tàn phá, của những đổ nát, của nước mắt và của kinh hoàng. Rừng cây sau hai mươi năm nhuộm trắng thuốc khai quang không còn đủ sức để hồi sinh. Hình như suối khe cũng khô cạn. Suốt dọc đường từ Khe Sanh về tới c...