Posts

Showing posts from June 6, 2026

NGƯỜI LUYỆN VÀNG GIẢ - Kỳ 3

Image
TỪ VŨ   Gởi Tặng nhà văn nữ Nguyễn Thị Dị Từ Vũ Troyes, Pháp - 15.9.2006.        "Trái tim tôi rất sợ phải chịu đựng đau khổ",      chàng trai nói với Người Luyện Vàng, vào một đêm khi anh nhìn bầu trời không trăng không sao.      - Hãy bảo với tim anh rằng sợ hãi sự đau khổ còn kinh khiếp hơn chính sự đau khổ.     Không một trái tim nào có thể bị đau khổ khi nó đang theo đuổi những giấc mơ mà nó có.        O ALQUIMISTA của PAULO COELHO PHẦN THỨ NHẤT - Kỳ 3 - T   a là Vua của xứ Salem , ông lão ngưng viết , nói với Santiago. - Tại sao một ông vua lại đi nói chuyện với một mục đồng nhỉ ? chàng mục đồng hỏi ông lão một cách vừa ngượng ngùng vừa rất ngạc nhiên.      - Có rất nhiều lý do về chuyện này. Nhưng có thể nói điểm quan trọng là cậu đã có khả năng làm tròn được " "Huyền Thoại Cá Nhân"   "của cậu.      Chàng mục đồng khô...

ÔNG BẢY LẤM

Image
 THUỶ NHƯ        Lời Phi Lộ : T háng 5 năm 2026, Thuỷ Như về mừng sinh nhật 90 của mẹ. Các con cháu xúm lại nhà cậu em từ sáng sớm mỗi người làm một món. Cả nhà nhộn nhịp dao thớt, bếp lớn, bếp nhỏ, món mặn, món ngọt làm Thuỷ Như nhớ lại những ngày giỗ ở nhà cậu hơn 40 năm trước.  Thế là về viết thêm những món ăn dân dã ngày xưa vào bài "Ông Bảy Lấm" viết hồi năm 2025 để đọc trên YouTube. Hôm đó, sân nhà cậu tôi đầy nắng. Cái nắng Quảng nam không phải là “một chiều nắng hiền hoà” như Cung Tiến tả, mà là nắng trắng lóa mắt, khô rang, rớt xuống sân gạch nghe như có tiếng giòn tan. Từ ngoài ngõ bước vô đã nghe mùi khói củi cay cay, mùi nén khử quyện với mùi mỳ tươi mới xắt thơm lừng. Rồi mùi nước mắm gừng, mùi thịt gà luộc, mùi xôi cẩm, xôi vang, mùi lá chuối gói bánh ú. Tất cả quyện vào nhau thành thứ hương vị rất riêng của ngày giỗ ở nhà cậu tôi.   Hôm ấy nhà cậu đông người lắm. Người lớn ngồi ở gian giữa, đàn ông uống trà nói chuyện mùa màng, đàn bà lu...

HAI CHIẾC ĐŨA LẺ

 ĐỖ DUNG 1 -Tiếng điện thoại reo vang.  Gần 12 giờ đêm.  Ai lại gọi vào giờ này!? _Hello! _Bác Hoàng! Bác Hoàng… (tiếng nói trong phone như nghẹn lại) Bác ơi… Bố con… mất rồi! _Hả!! Con nói gì!? Tiếng Đảm, con trai lớn của Thạc như khóc nấc qua phone kể về sự ra đi của bố nó.  Như tiếng sét đánh bên tai, Hoàng ngồi phịch xuống ghế ôm đầu: _Thạc ơi… Thạc ơi! Hân vợ của Hoàng mới qua đời chưa đầy một năm. Hoàng được tin Thạc khám phá là vướng bịnh ung thư phổi mới vài tháng nay, chưa kịp sang thăm bạn thì nghe tin dữ! Hai năm liên tiếp, hai sự mất mát đớn đau. Người vợ đầu gối tay ấp, trải qua với nhau bao sóng gió, bao yêu thương gắn bó đã bỏ chàng.  Niềm đau chưa dứt bây giờ người bạn chí cốt thân thương từ thời thơ ấu cũng bỏ chàng mà đi. Thạc ơi, sao cậu vội đi thế!  Nghe tin cậu bịnh tôi đã hẹn sau giỗ đầu của Hân tôi sẽ sang thăm cậu mà… Tưởng cậu cũng cầm cự được vài năm chứ.  Cậu không đợi tôi sang chơi với cậu sao… Hai giọt lệ lặng lẽ ứa ra khóe...