Posts

Showing posts from June 3, 2026

MẸ TÔI VÀ QUÊ NỘI

THUỶ NHƯ            Kính tặng mẹ yêu quí, người đã một đơì tận tụy vì chồng con.           L eo xuống khỏi chiếc xe đạp của anh Ngọc, tôi cảm ơn anh rồi chạy ào vào nhà. “Mẹ ơi, mẹ!” Tôi rối rít như thể là vắng nhà lâu lắm rồi. Chị Hai từ dưới bếp đi lên trả lời: “ Mẹ đâu có ở nhà giờ này? Mới về quê một bữa mà răng ngớ ngẩn ra rứa? Mẹ đi bán đến tối mới về.” Chị Hai chợt la lên: “Chèn ơi, giày dép dơ quá chừng mà mang vào nhà. Ði ra giếng rữa mau.” Tôi làu bàu trả lời: “Dơ đâu mà dơ. Hồi nãy mới rữa chỗ suối rồi mà.” “Thôi cô nương ơi, ra giếng rữa giùm chân cẳng một chút. Nhà tui mới lau mà làm dơ rồi đó thấy không?” Tôi bỏ cái giỏ xuống, rồi vừa bước lui ra, vừa nói: “Bánh cuả bác Tiến gởi đó. Chị Hai lấy ra coi thử có sao không?” Giọng của nhỏ em gái ở đâu chợt vang lên: “Bác Tiến có gởi bánh ít trắng không chị Ba? Cho em một cái đi.” Chị Hai nghiêm giọng: “Lo giữ cu Tí đi. Bánh gì cũng phải chờ mẹ về mới được ăn.” Tôi đi r...

KHÁT

  NGUYỄN THỴ                                  Cô Tơ ngồi tựa lưng vào gốc dừa cháy ngọn cách vòi nước công cộng khoảng vài mét, tay cầm nón lá quạt liên tục mà mồ hôi vẫn ướt đẫm lưng áo. Quãng đời dài bốn mươi bảy năm của cô chưa có năm nào hạn, mặn khắc nghiệt như năm nay. Mùa hạn đến sớm, kéo dài hàng tháng trời và khốc liệt hơn năm trước gấp bội. Kênh rạch phơi mình trơ đáy, những con mương khô cằn nứt nẻ, từng mảng đất cong vênh bạc phếch nằm kề nhau chịu trận dưới trời nắng lửa.   Ruộng đồng cũng cùng chung số phận trong hạn hán bủa vây. Độ mặn bất thường xâm lấn, ngấm sâu vào đất đồng, những nhánh lúa mới trổ đòng đã cháy lá, nguy cơ mất mùa đang đe dọa từng ngày. Người nông dân nóng ruột bơm liều nước mặn vào đồng hy vọng cứu được cây lúa nhưng càng làm lúa chết nhanh hơn vì nhiễm độc. Rễ lúa thối đen, chết dần chết mòn trong ngấn nước ...

THẦY TRÒ MỘT THUỞ

 HOÀNG QUÂN  (Nhớ thầy và bạn bè lớp 10B trường Trần Quốc Tuấn) Mãi đến năm 2003, tôi mới về lại Quảng Ngãi, mặc dầu từ năm 1995, tôi đã nhiều lần đi làm việc hoặc nghỉ phép ở Việt Nam. Tuổi mười sáu, tôi rời Quảng Ngãi. Những nặng nề của cuộc đổi đời đã không cho phép tôi vô tư, hồn nhiên trọn vẹn trong tuổi trăng tròn. Thuở ấy, tôi chưa có bồ. Nên bây giờ, tôi chẳng có cớ tìm lại những  con đường tình ta đi . Trong thâm tâm, tôi không mong đợi nhiều trong chuyến về Quảng Ngãi. Tôi chỉ muốn nhìn lại ngôi nhà yêu dấu ngày xưa của gia đình, số 55 đường Quang Trung. Tất cả thay đổi không ngờ. Tưởng như người ta san bằng toàn thị xã, rồi xây cất lại. Mấy chị em tôi ở khách sạn Thống Nhất, đường Quang Trung, ngoài trường Trần Quốc Tuấn, về hướng núi Bút. Bạn bè của chị Cẩm Thành, của Ngọc Hiền đến rất đông. Tôi chẳng có ai. Hầu hết bạn bè tôi đã tứ tán nhiều tỉnh miền Nam (Kim Trâm, Tuyết Dung, Thanh Hiền, Đạt, Lân, Như…) hoặc ở ngoại quốc (Hồng Thư, Minh Kha, Ngọc Anh, Lành,...

CHUYỆN TÌNH CỦA HẠ

ĐÀM LAN     Cơn mưa xối xả suốt từ đầu giờ chiều, nó chỉ ngắt quãng trong một khoảng thời gian ngắn, rồi lại ấm ức tuôn không ngừng. Những con đường lõng bõng nước, nước duềnh lên khắp ngõ ngách, lềnh bềnh những thứ rác rưởi. Những chiếc xe may mắn còn động cơ xé làn nước thành nhiều mảnh, vuột đi vuột đi. Hạ khật khừ với cái xe chết máy. Chiếc áo mưa mỏng không đủ che chắn, khiến cô lạnh run với nước thấm vào người. Không còn cách nào khác, phải cố thôi. Hai cái bánh xe nhẫn nại quay từng vòng theo mỗi bước chân gắng gỏi của cô. Hai bàn chân dìm trong dòng nước đến ngang ống, dọ dẫm dọ dẫm. Những sợi tóc bết trên khuôn mặt tái mét. Cô run rẩy run rẩy…chiếc xe vẫn cố trôi đi. - Cô ơi ! cô mệt lắm rồi hả ? Có cố được không ? Câu nói vọng vào tai Hạ nghe lùng bùng sau lớp áo mưa. Hạ muốn trả lời nhưng miệng cô như cứng lại. Cô khựng lại, chiếc xe muốn chao về một bên. Nó kịp giữ lại được thăng bằng nhờ một đôi tay chụp vội. Đôi tay ấy nắm luôn tay lái kéo về phía mình. - Cô để t...