MẸ TÔI VÀ QUÊ NỘI
THUỶ NHƯ Kính tặng mẹ yêu quí, người đã một đơì tận tụy vì chồng con. L eo xuống khỏi chiếc xe đạp của anh Ngọc, tôi cảm ơn anh rồi chạy ào vào nhà. “Mẹ ơi, mẹ!” Tôi rối rít như thể là vắng nhà lâu lắm rồi. Chị Hai từ dưới bếp đi lên trả lời: “ Mẹ đâu có ở nhà giờ này? Mới về quê một bữa mà răng ngớ ngẩn ra rứa? Mẹ đi bán đến tối mới về.” Chị Hai chợt la lên: “Chèn ơi, giày dép dơ quá chừng mà mang vào nhà. Ði ra giếng rữa mau.” Tôi làu bàu trả lời: “Dơ đâu mà dơ. Hồi nãy mới rữa chỗ suối rồi mà.” “Thôi cô nương ơi, ra giếng rữa giùm chân cẳng một chút. Nhà tui mới lau mà làm dơ rồi đó thấy không?” Tôi bỏ cái giỏ xuống, rồi vừa bước lui ra, vừa nói: “Bánh cuả bác Tiến gởi đó. Chị Hai lấy ra coi thử có sao không?” Giọng của nhỏ em gái ở đâu chợt vang lên: “Bác Tiến có gởi bánh ít trắng không chị Ba? Cho em một cái đi.” Chị Hai nghiêm giọng: “Lo giữ cu Tí đi. Bánh gì cũng phải chờ mẹ về mới được ăn.” Tôi đi r...