RỒI SẼ GẶP NHAU
LÊ VĂN THIỆN Ông Hàm ngồi dựa lưng vào gốc mít, nghe ông Xuyên nói đủ loại chuyện trên đời. Những lúc không còn gì để nói, ông Xuyên thường kể về những ngày cuối đời của vợ ông cho các bạn nghe. Ông kể đi kể lại, đã vài chục lần, toàn chuyện cũ. Bạn ông già cả, người gần chầu Chúa, người sắp vào lò thiêu, dư thời giờ, kiên nhẫn ngồi nghe, chẳng phản đối. Không nghe thì làm gì cho hết ngày. “Bốn ngày cuối Liêu không ăn, chỉ uống nước. Đêm ngủ, lúc trực giấc tôi thường thấy Liêu thức. Bà ấy không còn đau, rên như mấy tuần qua. Một khuya, Liêu hỏi: “Sau này chúng ta còn gặp nhau không, ông?”. Bất ngờ, nhưng tôi cũng trả lời ngay: “Chắc được. Rồi chúng mình sẽ gặp cả cha mẹ nữa”. Liêu thì thào: “Cha mẹ, bốn người… và các anh, chị”. “Phải, bà con, anh chị em, đông lắm, vài chục người”. “Tốt”. “Em nói gì?”. “Vậy là tốt, vui”. Tôi muốn hỏi, Liêu sợ chết không, nhưng ngại. Nhiều lúc, để Liêu yên tâm, tôi nói: “Không lâu đâu, ngó qua ngó lại, rồi t...