Posts

Showing posts from June 4, 2026

CUỘC TÌNH CUỐI ĐỜI

NGUYỄN ĐẠT THỊNH          Bữa cơm tối Chủ Nhật 29 Tết chỉ có hai món: một con cá hồng chưng tương tàu và một dĩa rau muống xào. Rau xào bằng loại chảo không dính để tránh dùng dầu ăn. Dĩa rau nhỏ hơn nhưng lại mắc hơn dĩa cá, vì mâm cơm dọn ở thành phố Biloxi vào một đêm đông. Tiết trời tháng 2 dương lịch đã lạnh khiến rau muống phải nhập cảng từ Mễ vào. Khí hậu giải thích giá rau mắc, và vị trí của Biloxi giải thích giá cá rẻ. Nằm trên Vịnh Mễ Tây Cơ, Biloxi là thị trấn định cư của hàng ngàn ngư phủ Việt Nam. Con cá hồng 3 pao giá 1 đồng. Cá phải mua vì cửa biển đã đóng từ tuần trước, khi giới chức dưỡng ngư quyết định thời điểm chấm dứt mùa đánh tôm.   Mùa tôm kéo dài 5 tháng mỗi năm; 7 tháng còn lại để tôm sanh sản và lớn đến mức 50 con cân nặng 1 pao thì cửa biển lại mở để ngư phủ hành nghề. Ngư phủ Việt Nam, quen sống giữa Thái Bình Dương hùng vĩ, mênh mông, không gọi Vịnh Mễ Tây Cơ là biển, mà coi nó như một cái hồ. Ngày đầu mùa tôm là ngày mở cửa hồ....

MƯA HÈ

Image
QUỲNH TRANG      MƯA HÈ Một chiều cuối hè Mưa bay nhè nhẹ Mưa trắng chân trời Mưa xuống lưng đồi Mưa rơi trắng xóa Ướt bờ vai em Như mưa mùa hè Theo mây chiều về Giọt buồn theo mưa Gợi người hư vô Thương mưa mùa hè Mưa rơi hạt dài Êm êm hồn người Nhịp buồn không tên. Quỳnh Trang   Bài hát: MƯA TÍM LƯNG ĐỒI Hình chụp lại từ video Mưa Tím Lưng Đồi do Bùi Minh Cương thực hiên. Xin bấm vào link bên dưới để nghe bài hát.           Bối cảnh bài hát Mưa Tím Lưng Đồi: Như tôi đã kể trong nhiều bài viết trước đây, tôi không biết làm thơ mà cũng không biết thưởng thức thơ. Nhưng bạn bè tôi thì nhiều người làm thơ lắm. Hồi xưa tôi cũng ráng làm ra vẻ mình là người yêu thơ nên chép hết những bài mà bạn bè sáng tác, hay là những bài thơ mà tụi nó khen hay. Giờ mở lại sổ sách ngày xưa, không nhớ lại là tại sao mình lại chép những bài thơ ấy. Nhưng bài thơ MƯA HÈ của Quỳnh Trang là đọng lại trong tôi nhiều nhất.  Tôi không chép lại bà...

MẸ! CON XIN LỖI ...

Image
ĐƠN PHƯƠNG THẠCH THẢO                        Khi tôi 14 tuổi, thì ba tôi rước người đàn bà ấy về bằng một bữa tiệc nhỏ với sự có mặt của một số họ hàng bên phía nội tôi. Phía ngoại của tôi không có người nào tham dự. Tôi lại rất gần gũi với bên ngoại vì khi má tôi qua đời thì các dì, cậu luôn lưu tâm đến tôi. Tôi được sự chăm sóc, dạy bảo từ những người thân quyến này nên tánh cách của tôi phần nhiều giống họ. Sau vài lần thất bại vì nhiều lý do khác nhau trong việc muốn tục huyền, lần này ba tôi cương quyết giữ vững lập trường dù nhà ngoại tôi ra sức cản ngăn. Tôi thường nghe dì tôi đọc “Mấy đời bánh đúc có xương. Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng”, nên không cần biết người ba tôi sẽ đưa về chung sống là ai, tôi vẫn ra mặt chống đối việc đó bằng thái độ giận dỗi. Trong lúc bữa tiệc thân mật đang diễn ra tại nhà, tôi đã bỏ trốn đi, sự vắng mặt của tôi đã làm bữa tiệc đó mất vui vì nhiều người lo lắng phải đổ xô đi tìm vì đọc t...