Posts

Showing posts from June 1, 2026

NGƯỜI LUYỆN VÀNG GIẢ

Image
  TỪ VỮ Gởi Tặng nhà văn nữ Nguyễn Thị Dị Troyes, Pháp - 15.9.2006. Tất cả cùng đang trên đường đi, họ vào một thị trấn nhỏ. Một người đàn bà tên là Marthe đón tiếp Người trong căn nhà của bà ta.      Marthe có một em gái, tên là Marie, cô này ngồi sụp dưới chân Chúa và chăm chú nghe lời giảng dạy của Người. Còn Marthe thì chạy hết góc này sang góc khác, túi bụi lo liệu mọi việc. Sau cùng Marthe lại gần Jésus nói :      - Chúa ơi ! Người nghĩ sao khi em gái tôi để mặc tôi một mình tất tả lo liệu mọi việc ? Xin người hãy bảo cô ấy đến tiếp giúp tôi.      Và Chúa đáp lại :      - Marthe ! Marthe ! Người đã tự làm cho chính người phải ôm đồm lo lắng nhiều thứ ; còn Marie, cô ta, đã chọn được phần tốt nhất không thể lấy đi được.      Luc,X,38-42 Người Luyện Vàng cầm trong tay quyển sách do một người trong đoàn lữ hành đưa tặng. Tuy sách không có bià, nhưng ông cũng nhận ra được tác giả c...

CHƯA KỊP NÓI LỜI YÊU

  LÊ HỨA HUYỀN TRÂN Chúng tôi cùng ở chung một cô nhi viện và đến năm em lên tám, tôi lên mười thì chúng tôi cùng được nhận nuôi trong một gia đình mồ côi những đứa con. Sơ của cô nhi viện nói dối chúng tôi là anh em ruột để hai đứa có thể cùng nhau về chung một ngôi nhà vì chúng tôi quấn quýt nhau từ tấm bé và cũng bởi dẫu chênh nhau hai tuổi nhưng chúng tôi cùng bị bỏ trước cô nhi viện trong một ngày, khi em còn nằm nôi còn tôi là một cậu bé lẫm chẫm đang nhìn chiếc nôi ngơ ngác. Thưở đầu ai cũng tưởng hai đứa tôi là anh em thật nhưng sau này qua những lúc hai đứa bệnh rồi thử máu này kia mới nhận ra, nhưng ngày ấy, việc đó còn chưa lấy gì làm quan trọng. Bố mẹ mới của chúng tôi khá nghiêm khắc nên em thường hay bị mắng. Tôi từ nhỏ đã ý thức mình sẽ trở thành một đứa trẻ chỉn chu trong mọi việc nên lúc nào cũng lạnh lùng, ít nói, bởi thế mà lại được lòng nhà tôi bây giờ vì những người như vậy thường dễ được tin tưởng. Dẫu thế, với riêng tôi, em cũng là một khoảng trời mà chưa bao...

VAI DIỄN MÙA XUÂN

  GIÁNG NGỌC 1- Trong một tuần, chị Quyên gọi điện cho tôi tới ba lần, để thuyết phục tôi ký một bản hợp đồng mà chị cẩn thận lặp đi lặp lại: “Chỉ lần này nữa thôi, Thủy Tiên ạ!” Chị Quyên kể: người khách hàng ấy nài nỉ quá, khiến chị chạnh lòng: anh ta đang cần thuê một cô gái đóng giả người yêu của anh. Trong khi số người cộng tác với chị đều đã “kín lịch” từ tháng trước cả rồi. Bây giờ, chuyện thuê “người yêu giả” trở thành “bình thường như cân đường hộp sữa” . Có khi chỉ dự buổi tiệc tối vài giờ, có khi khoác áo cô dâu trong một đám hỏi hay đám cưới, tùy theo nhu cầu kiểu “thuận mua vừa bán”. Dịp cuối năm, dịch vụ “nhạy cảm” này càng nở rộ: khá nhiều khách cần đưa người yêu (giả) ấy về quê ăn tết, với mục đích trình diện đại gia tộc của họ. Tôi đã từng cộng tác với chị Quyên nhiều năm trước, công việc “kiếm thêm thu nhập” ngày tết khá nhẹ nhàng. Nhưng bây giờ, mặc chị Quyên ra sức thuyết phục, tôi cương quyết từ chối. Ý định này nảy sinh khi Thanh gia nhập công ty tôi. Tôi đã t...