Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2026

GỐC

LAM SƠN Nắng Miền Tây chang vàng. Trưa nay chị đến trường sớm hơn mọi ngày vì lớp chủ nhiệm của chị trực tuần. Sân trường đã lác đác học trò đầu buổi học chiều. Văn phòng chưa có ai. Chị xếp lại mấy chiếc ghế, quét bụi cái bàn lớn. “Chào cô giáo,” Chị giật mình quay ra. Một người đàn ông trung niên lịch lãm đang đứng ở cửa. Chị mời anh vào, vừa pha trà rót nước, vừa chào hỏi xã giao. Chị biết anh đến để xin nhập học cho cháu anh. Chỉ mới qua vài câu nói thôi mà chị thấy anh thật gần gũi. Hơn 10 năm kể từ ngày bước chân ra đi, chưa một lần chị về thăm quê. Giọng nói của anh mang quê gần tới chị. Ở xứ sở Miền Tây bên bờ con sông Hậu thơ mộng này, chị đã quen với giọng nói của người dân Nam Bộ, thích nghi với cách sống nơi đây. Chị yêu con người và vùng quê này. Người Nam Bộ mộc mạc chân thành và thẳng thắng nhưng kiệm lời. Phải một thời gian hơi lâu chị mới hiểu được tại sao học trò gặp chị lại không “Em chào cô ạ” hay “Thưa cô ạ” mà chỉ khoanh tay gật đầu. Phải một thời gian dài chị mới...

HẴN

LÊ  NHƯ ĐỨC                       Lần đầu tiên tôi gặp hắn tại phòng vệ sinh trong sở khi tôi mới chuyển qua chỗ làm mới. Chỉ nhìn sơ qua hắn, tôi cũng biết là Việt Nam rặt. Hắn nhìn tôi cũng biết chắc chắn tôi cũng là người Việt Nam. Chúng tôi cùng đứng ngang vai nhau trước tấm gương lớn rửa tay sau khi làm nghĩa vụ quốc tế: túm lấy cổ Bác rung. Tôi thấy hắn ngập ngừng tính bắt chuyện với tôi rồi lại thôi. Tôi cũng tính mở lời nhưng thấy hắn im lặng nên tự ái nổi lên, quay mặt bước mau ra khỏi nhà vệ sinh. Khi tôi bước ra, tôi hơi nghiêng đầu liếc về phía hắn. Tôi sung sướng khi thấy hắn cũng khẽ quay về phía tôi. Mới gặp sơ qua lần đầu, hắn và tôi đều biết chắc rằng chúng tôi sẽ là bạn rất thân sau này. Chỉ không biết được ai sẽ là người tới làm quen ai trước. Tôi nhất định phải bắt hắn mở lời trước vì tôi trông thấy hắn... trước. Hắn cao cao, gầy gầy trông dáng thư sinh nhiều hơn võ biền. Mái tóc bồng bềnh lại quăn quăn với ...

CÁT LỆ LAN

Hình ảnh
PHẠM HẢO                   Mỗi năm vào ngày lễ Giáng Sinh, bốn chị em chúng tôi tụ tập quây quần ở nhà Dung, căn nhà này là nơi U tôi sống với chị Thảo và Dung, hai cô trong bốn chị em gái không lập gia đình. Dung là em út, nhưng từ năm 1975 mang U tôi và các chị, các cháu qua đây thì đã hoàn toàn đóng vai một người con cả, một người chủ gia đình, săn sóc phụng dưởng mẹ già, cưu mang các chị, săn sóc nuôi nấng cô con gái và các cháu con của ông anh thứ hai là anh Thành. Chị Vân, chị Thảo và tôi hay nói chuyện với nhau là U được trời cho đứa con Ut´ quý hoá như Dung, tính tình điềm đạm, nói năng ôn tồn dịu dàng, làm việc gì thì làm đến nơi đến chốn. Lại có nhiều tài vặt, ngoài vịêc chính làm ở trường học, Dung còn làm designer cho một tiệm cắm hoa nổi tiếng, và có tài viết chữ bay bướm, lâu lâu có vài nhà giàu có trong tỉnh có đám cưới, lễ kỷ niệm, thích gửi những cái thiệp mời cầu kỳ, hoa mỹ đi cho bạn bè quan khách hay thuê Dung viết tay nhữ...

Thư Viện Ven Đường

Hình ảnh
PHẠM HẢO                            Khoảng năm năm trở lại đây, xóm tôi ở có nhiều người để trước nhà một cái tủ sách nhỏ, xinh xắn, trông giống mấy cái am bên xứ mình thường thấy ở những nơi hẻo lánh, dưới gốc cây đa, cây đề. Những tủ sách này có một cái cột lớn đóng xuống đất, trên đầu cây cột là chiếc hộp gỗ, hộp này có mái giống như mái nhà. Chỉ khác với cái am là cái tủ sách này cánh cửa có móc, và trong đó thường là có hai ngăn, chứa khoảng từ 20 đến 30 quyển sách. Những tủ sách này được gọi là “The Little Free Library”, tôi dịch là “Thư Viện Tí Hon”, khi muốn văn vẻ thì tôi lại gọi là “ Thư Viện Ven Đường ”.   Ai muốn lấy sách ở những thư viện này cũng được, không cần hỏi chủ, đọc xong thì mang trả lại, mà không trả cũng không sao, không có ai đòi, ai phạt như mấy cái thư viện của nhà nước. Khu này từ bao nhiêu năm nay đã có một thư viện lớn, xây theo kiểu cổ, nằm dưới bóng cây cổ thụ trông thật êm đềm và ...