GỐC
LAM SƠN Nắng Miền Tây chang vàng. Trưa nay chị đến trường sớm hơn mọi ngày vì lớp chủ nhiệm của chị trực tuần. Sân trường đã lác đác học trò đầu buổi học chiều. Văn phòng chưa có ai. Chị xếp lại mấy chiếc ghế, quét bụi cái bàn lớn. “Chào cô giáo,” Chị giật mình quay ra. Một người đàn ông trung niên lịch lãm đang đứng ở cửa. Chị mời anh vào, vừa pha trà rót nước, vừa chào hỏi xã giao. Chị biết anh đến để xin nhập học cho cháu anh. Chỉ mới qua vài câu nói thôi mà chị thấy anh thật gần gũi. Hơn 10 năm kể từ ngày bước chân ra đi, chưa một lần chị về thăm quê. Giọng nói của anh mang quê gần tới chị. Ở xứ sở Miền Tây bên bờ con sông Hậu thơ mộng này, chị đã quen với giọng nói của người dân Nam Bộ, thích nghi với cách sống nơi đây. Chị yêu con người và vùng quê này. Người Nam Bộ mộc mạc chân thành và thẳng thắng nhưng kiệm lời. Phải một thời gian hơi lâu chị mới hiểu được tại sao học trò gặp chị lại không “Em chào cô ạ” hay “Thưa cô ạ” mà chỉ khoanh tay gật đầu. Phải một thời gian dài chị mới...