Posts

Showing posts from June 9, 2026

VỀ QUÊ

THỦY NHƯ               Nghe tin b ác tôi  l ìa trần, ba tôi ở Florida tỏ ý muốn về dự lễ tang bác.  Ba n ói, “Về đi đám tang chị Tư nhơn thể thăm hội thánh luôn.  Lâu quá không gặp, không biết mấy người trong hội thánh ra sao.  Thôi về quê một chuyến.” Về quê ở đây không phải là làng Tây lộc ở Quảng nam mà là Anaheim của California. Đó là nơi chị em tôi và ba mẹ sống hơn mười năm khi mới đến Mỹ.  Mười năm với những kỷ niệm vui buồn mà đa số là  v ới hội thánh Giám lý Anaheim ,  nơi gia đình tôi thờ phượng Chúa và sinh hoạt trong những năm đó. Sau đó chị em chúng tôi lần lượt có gia đình và chúng tôi đã rời quê Anaheim vì công ăn việc làm. Đất Mỹ chào đón gia đình tôi với cái nắng chói chang của ngày hè tháng tám. Gia  đình tôi có năm người, ba mẹ, tôi, cô em kế và cậu em trai út.   Đến  đón gia đình tôi ở phi trường Los Angeles là bác tôi, gia đình anh họ bên ba tôi  và một ...

CÁI NẮP KENG

Image
NGỌC CÂN - trấy TIỂU   Tui học lớp Tư trường không có tên. Học trò phần nhiều là người Huế “mi-tau”, còn lại là Bắc di cư “đằng ấy-tớ”, con mấy ông lính trong đồn Mang Cá như ba tui. Tui nhớ là tui cũng di cư vô đây, mà răng tui “mi-tau” từ nhỏ thì không biết. Tụi bắc kỳ chánh hiệu phải mất công bắt chước mi-tau, mà tui thì khỏi; có khi còn giả giọng đằng ấy-tớ với mấy đứa con gái răng sún để tụi hắn cười cho vui… Trường là nhà vách đất mái tranh, cửa ra vô và cửa sổ bằng lá, chống lên bằng một khúc tre, khúc hóp; hai bên trường trồng mía. Sau lưng trường một khoảnh là nhà thầy, nghe nói thầy ở liên khu 5 ra, giọng nói khác, nghe lâu mới quen. Nói chung ở trường cũng giống như ở ngoài, đủ chừng ấy quê quán; họa hoằn lắm mới xuất hiện một người, nghe nói là từ Sài Gòn ra, với cái giọng trơn lu là lạ, như kiểu anh ở học nghề trong quán thợ may, mỗi khi biết mình bị mấy ông thợ kia nói láo, phản ứng bằng chữ “XẠO!”, làm cả xóm chấn động, ai cũng vừa bắt chước nói chữ “xạo!” vừa cười r...

BÀNG BÁ LÂN và NGUYỄN NHƯỢC PHÁP

Image
  Nguyễn Nhược Pháp chụp ngày 17/6/1936    BÀNG BÁ LÂN Mùa đông năm 1934, tôi thường lui tới nhà in Lê Cường ở 88 phố Huế, Hà Nội để sửa bản in thử (morasse). Hồi đó tôi đang cho in tập thơ đầu tay: “Tiếng thông reo”.   Lần sau, cùng khi đến coi sách vào bìa, tôi thấy thợ đang sắp chữ một tập thơ mới. Vì ít thì giờ và vội đi, tôi cũng không để ý nếu một bác thợ đứng gần đấy không cao hứng đọc to bản rập thử   “Sơn Tình, Thủy Tình” … Những tiếng lạ tai và vô nghĩa ấy khêu gợi trí tò mò của tôi, tôi liền vẫy tay ra hiệu bảo bác đưa coi bản in thử, và tôi đọc trước lơ đãng, sau chăm chú dần dần. Thì ra đó là bài thơ đầu và – theo tôi – cũng là bài thơ có giá trị nhất trong tập   “Ngày xưa”   của Nguyễn Nhược Pháp, một nhà thơ lúc đó – cũng như tôi – chưa ai biết tới, vì một lẽ giản dị là mới đang sửa soạn ra đời. Bài ấy nhan đề là   “Sơn Tinh, Thủy Tinh”,   chứ không phải   “Sơn tình, Thủy tình”   như bác thợ in đã đọc lầm. Số là nhà i...