Posts

Showing posts from June 5, 2026

MY MOTHER AND MY PATERNAL HOMETOWN

  THỦY NHƯ             Dedicated to my beloved mother, who has devoted her entire life to her husband and children.  I jumped off Ngọc’s bicycle, thanked him, and ran straight into the house.  “Mom! Mom!” I was so excited, as if I had been away for years.  My oldest sister came up from the kitchen and answered, “Mom isn’t home at this hour. You’ve only been gone to the village for one day, and you’re already acting silly. She’s out selling goods and won’t be back until tonight.”  Then she suddenly exclaimed, “Goodness! Your shoes are filthy. How could you walk into the house like that? Go wash your feet at the well right now!”  I grumbled, “They’re not that dirty. I already washed them at the stream.” “Oh, come on, little princess. Go rinse your feet properly. I just cleaned the floor, and you’ve already dirtied it again.”  I put down my basket and stepped back outside. “Those are the cakes Aunt Tiến sent. Siste...

GIẤC MƠ MỸ TAN VỠ Ở LITTLE SÀI GÒN!…

Image
  TRAN QUANG  Tuần trước, mình bay từ Atlanta về California thăm gia đình một người bạn cũ. Trong khi ở đó, mình đi qua một con phố mà mình đã không đến từ lâu – khu phố Việt gần Bolsa, nơi mười năm trước mình thường ghé khi đi công tác. Mục đích của chuyến đi không phải là kinh doanh. Mình muốn ăn một tô phở ở quán phở Bà Tư. Quán phở Bà Tư – không phải tên thật, nhưng mình tạm gọi là Quán phở Bà Tư vì các bạn người Việt ở Cali, dù Bắc hay Nam, đều có một cái “quán phở Bà Tư” trong đời mình. Cái quán mà bạn đã ăn cùng ba từ khi bạn còn nhỏ. Cái quán mà ba bạn từng dẫn bà Nội đến mỗi cuối tuần. Cái quán mà bạn đến sau khi tan tầm vào những đêm Cali se lạnh, ngồi ăn một tô phở tái nóng hổi, nhìn qua cửa kính thấy bảng hiệu tiếng Việt sáng đèn, và bạn cảm thấy – dù bạn cách Việt Nam mười nghìn cây số – bạn vẫn đang ở nhà. Khi mình đến nơi tuần trước, quán phở Bà Tư đã đóng cửa. Trên cửa kính có một tờ giấy viết tay, dán bằng băng keo: “Cảm ơn quý khách đã ủng hộ chúng tôi suốt 3...

CÂY TRÊN RỪNG VÀ CHIM NHỎ

  N. L. E.  Anh như cây trên rừng Em như chim nhỏ Đậu trên cành Nhè nhẹ Như mây Cây không hay chim đến Anh không hay em yêu Chiều quạnh hiu Chim buồn Một tiếng hót bâng quơ Cây rừng đâu ngẩn ngơ Em, loài chim Giấu buồn vui trong tổ Đâu hay rừng động  Cây đùa ngả nghiêng Chim về đâu trong gió Em về đâu trong mơ Cây không hay chim đi Anh không hay em khóc                   Chiều nay                   N. L. E Nguồn: Tác giả gởi Xin bấm vào ba gạch phía trên cùng để xem các bài cũ hơn.

GIAI NHÂN TỰ CỔ

Image
  (viết tặng những giai nhân trường Nữ, và để tưởng nhớ một người…) Phạm Tín An Ninh “O sinh ra tận mô ngoài Huế Hà cớ gì trôi dạt tới Nha Trang Để một “thằng Võ Tánh”phải lang thang Đem cây si trồng trước sân trường Nữ” Nhờ bài thơ với bốn câu mở đầu không đâu vào đâu này, tôi bất ngờ nhận được điện thư của một người có tên Van Loubet từ một nơi nào đó gởi ngợi khen và hỏi tôi có phải là cậu bé nhà quê ngày xưa vào Nha Trang, có thời trọ học ở một con hẻm lớn trên đường Phương Sài. Tôi khá ngạc nhiên, vì bài thơ tôi viết vội chỉ để gởi đăng trên Đặc San Võ Tánh&Nữ Trung Học Nha Trang, nhân dịp đại hội cựu học sinh hai ngôi trường này tổ chức tại Houston hơn hai năm trước đó, mùa hè năm 2005; và cái tên người gởi, Van Loubet rất xa lạ, có thể chỉ là một nick- name, không phải tên thật. Thấy một số chi tiết trên mẫu điện thư ghi bằng tiếng Pháp, tôi tò mò, tìm hiểu cái họ Loubet, được biết đó là họ của ông Émile Loubet, thủ tướng thứ 45 của nước Pháp và sau đó trở thành tổng thố...