Vĩnh-Phúc – Tác giả của những ca từ tuyệt vời
THUỶ NHƯ
Những ai đã từng ở trong ban hát của bất cứ hội thánh Tin lành Việt nam nào, chắc hẳn sẽ có ít nhất một lần đọc thấy tên Vĩnh-Phúc trong các bài Thánh-ca. Cô không chỉ nổi tiếng với những ca từ mượt mà thánh khiết ca ngợi Thiên Chúa mà cũng có những bài nhạc đời được nhiều người yêu thích. Một trong những bài đó có rất nhiều người thuộc nằm lòng. Đó là lời của bài hát “Ngàn thu áo tím”.
Tôi cũng là một người mê bài hát “Ngàn thu áo tím” với điệu valse nhẹ nhàng man mác buồn. Tôi nghe bài hát đó vào những năm cuối của thập niên 1980. Lúc bấy giờ nghe giai điệu và lời hát dễ thương thì hát theo chứ không để tâm đến ai là tác giả. Lúc sang Mỹ thì nghe giới thiệu trong các chương trình ca nhạc là cô Vĩnh-Phúc viết lời bài “Ngàn thu áo tím” và đưa cho nhạc sĩ Hoàng Trọng viết nhạc. Nhưng sau đó có người bảo tôi rằng cô Vĩnh-Phúc viết cả nhạc lẫn lời cho bài hát đó nhưng không muốn để tên. Nghe vậy thôi nhưng không bao giờ nghĩ rằng mình có thể nói chuyện với cô, một người rất nổi tiếng qua bài hát ấy.
(Nguồn: VN Guitar)
Khi tôi đến sinh hoạt ở hội thánh Giám lý Anaheim, tôi được ở trong ban hát do nhạc sĩ Nguyễn Văn Thanh hướng dẫn. Chú Thanh là người bạn hàng xóm với các cậu em của cô Vĩnh-Phúc từ khi còn ở Việt nam trước năm 1975. Cứ mỗi mùa Giáng sinh và Phục sinh, chúng tôi đều có những bài hát mới do cô Vĩnh-Phúc viết lời. Chú Thanh kể, “Chị Vĩnh Phúc có khả năng viết lời rất đặc biệt. Có lần tôi muốn thêm một câu vào bài hát mà tôi soạn hoà âm. Nghĩ mấy ngày mà không ra. Thế là phải sang nhờ chị Vĩnh Phúc. Bả đang ở trong bếp bước ra ngó vào dòng nhạc và đọc ngay cho tôi lời cho câu nhạc ấy. Ứng biến tại chỗ nhưng lời thì hợp vô cùng không chê vào đâu được.”
Năm 2002 cô đến sinh hoạt với hội thánh chúng tôi. Tôi thường đến nhờ cô viết lời cho những bài hát thiếu nhi để tập cho các em nhỏ trong hội thánh hát vào những dịp lễ Mẹ, lễ Cha, Phục sinh, Giáng sinh và Tết. Cô viết rất mau. Chỉ trong vòng vài tuần, có khi là Chúa nhật sau đó, cô đã có bài hát mới cho tôi. Rồi cô lục tìm trong những thùng sách của cô tặng tôi cuốn “Tiếng Hát Chiên Thơ” để tôi tập hát cho các em thiếu nhi của hội thánh.
Sau đó ca sĩ Mai Hương cũng cùng đi với cô đến dự lễ ở nhà thờ chúng tôi mỗi tuần. Ca sĩ Mai Hương là người bạn tri kỷ của cô Vĩnh-Phúc. Khi đến nhà thờ, hai cô lúc nào cũng ngồi cuối băng ghế nhà thờ. Chú Thanh lúc nào cũng phát riêng cho hai cô bài hát có nhạc đế hát trong giờ thờ phượng. Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh tôi tưởng tượng về ca sĩ Mai Hương khi nghe giọng hát của cô trên đài Nguồn sống vào cuối thập niên 1980 nên vẫn xem cô như những ca sĩ sang trọng trong một thế giới rất cách xa tôi.
Một hôm trong giờ chào thăm của hội thánh, cậu con nhỏ bốn tuổi của tôi bắt chước người lớn đi bắt tay chào hỏi mọi người. Tôi quay người lại thì thấy cậu con trai đang bắt tay cô Mai Hương và cô đang mỉm cười bắt tay với cháu. Tôi vội vàng chạy đến bế cháu lên. Cô cười vui với tôi, "Cháu bé dễ thương quá!" Tôi chợt nhận ra rằng cô thật dễ gần, không xa vời vợi như tôi tưởng tượng.
Sau này khi nói chuyện với cô Vĩnh-Phúc, tôi mới biết rằng cô Mai Hương rất chăm lo cho người khác. Cô Mai Hương ban đầu đi nhà thờ Mỹ ở Rowland Heights. Nhưng khi nghe cô Vĩnh-Phúc không lái xe nữa thì cô Mai Hương xuống chở cô Vĩnh-Phúc đi thờ phượng Chúa ở nhà thờ Anaheim mỗi tuần. Cô Vĩnh-Phúc còn kể là cô Mai Hương còn nấu đồ ăn mang cho mỗi khi cô Vĩnh-Phúc bị bệnh. Thăm viếng bạn bè một vài lần là đã quý. Vậy mà cô Mai Hương đã đưa đón cô Vĩnh-Phúc đi nhà thờ mỗi tuần bao nhiêu năm. Một tấm lòng hiếm có!
Khi cô Mai Hương qua đời vào cuối năm 2020 lúc đang mùa dịch covid. Cô Vĩnh-Phúc rất buồn khi tôi gọi điện thoại nói chuyện với cô. Cô kể, “Gia đình của Mai Hương người Bắc nên ngày tết lễ nghĩa kỹ lắm. Ầy vậy mà lúc nào cũng để thì giờ đem bánh trái đến cho cô. Cô Mai Hương lo cho cô như là một người chị thân thiết vậy.” Trong phòng khách của cô Vĩnh-Phúc vẫn còn để tấm hình hai cô chụp chung với nhau.
Sau khi quen thân với cô Vĩnh-Phúc, thỉnh thoảng tôi cũng đến thăm cô những khi tôi đi xuống Anaheim. Có một lần đến thăm cô thì có gặp anh chị Tâm Châu ở đó. Cô mừng lắm vì có nhiều người đến thăm. Tôi hỏi cô có phải cô viết cả nhạc và lời cho bài “Ngàn thu áo tím”. Chị Châu cười nói, “Em phải đi đem tới một lẵng hoa tím thật tím thì cô sẽ kể chuyện ngày xưa cho nghe.” Cô cười bảo, “Đó là chuyện của cô thời trẻ thành ra mới có được một giai điệu như vậy.” Rồi cô kể rằng cô viết cả lời lẫn nhạc và đem đến cho nhạc sĩ Hoàng Trọng xem. Ông đọc xong thì sửa rất nhiều nên ý nhạc không còn là của cô nữa. Thành ra cô đề nghị để tên của nhạc sĩ Hoàng Trọng viết nhạc. Khỏi phải nói là người tài giỏi như cô nên thời còn trẻ có rất người theo đuổi. Khi thân phụ cô là mục sư Lưu Văn Mão quở trách về điều đó, cô bảo, “Con có làm gì đâu. Họ tự đến nhà chứ con đâu có mời.” Nhưng sau đó cô nghĩ lại và đã “kín cổng cao tường” với những chàng trai theo cô. Nhiều cái đuôi đã rơi rụng sau đó.
Năm 75 đến. Cũng như bao nhiêu người dân miền Nam, cô cũng sống trong khổ sở của chế độ mới. Cô Vĩnh-Phúc quyết định không viết tình ca mà chỉ viết lời cho những bài Thánh ca Anh-Mỹ. Khác với những cuộc tình ly biệt đầy nước mắt trong những bài tình ca của Vĩnh-Phúc, người nghe cảm nhận được tình yêu diệu kỳ của Thiên-Chúa trong hơn 350 bài Thánh ca (chưa kể đến rất nhiều bài cho thiếu nhi) do cô viết.
Vì sinh trưởng trong gia đình tin kính Chúa nên những ca từ Thánh-ca do cô viết nghe chan chứa tình yêu của Thiên-Chúa. Ta dường như nghe lại những phân đoạn Kinh-Thánh mặc dù trong ca từ không đọc thấy những dòng chữ đó. Điển hình như trong bài “Bước với Chúa yêu thương”. Khi hát phần điệp khúc, “Được đi với Cha khi mộng trần gian khuất xa....” Người nghe liên tưởng đến hai môn đồ trên làng Emmaus năm xưa. Hay trong bài Thánh-ca đầu tiên của cô, “Tình yêu Thiên- Chúa”, trong câu đầu gợi nhớ về đêm Chúa sinh ra và sự hy sinh của Chúa trên Thập-tự-giá trong phần cuối của câu hai. Trong tất cả các bài Thánh-ca do Vĩnh-Phúc sáng tác, ta có thể cảm nhận tình yêu vô biên của Chúa và niềm an ủi không tận của Ngài.
Nhưng có lẽ bài “Chúa quá yêu tôi” thể hiện tài năng viết lời rất đặc biệt của Vĩnh-Phúc. Bài này trong nguyên tác tiếng Anh, “You needed me” không phải là một bài Thánh ca. Tuy nhiên dưới ngòi bút của Vĩnh-Phúc, lời Việt của bài gần sát với nguyên bản tiếng Anh nhưng lại rất Cơ-đốc. Tôi cảm nhận sự ôm ấp ủi an của Chúa trong câu đầu, “Lệ tràn khoé mắt, được Ngài thấm khô...” và nhớ lại cảnh Chúa nói chuyện với Phi-e-rơ sau khi Ngài sống lại. Và không ít lần tôi đã nhớ lại những lần Chúa nói với chính mình khi tôi ngã bước sa chân đi lạc lối. Tôi cũng đã hát bài này trong những ngày buồn, thất vọng, đau đớn. Khi hát lên, “lòng nhiều sóng gió, Ngài dẹp mối lo…” lòng tôi cảm thấy bình yên lại.
Kể lại câu trả lời trong cuộc họp mặt cựu nữ sinh Trưng Vương của Hà nội ngày xưa ở Houston, Texas vào năm 1991, Vĩnh-Phúc giải thích lý do cô chuyển sang viết Thánh ca như sau “Mặc dầu tình ca hay và đẹp, nhưng luôn chứa đựng những câu chuyện buồn... Những chuyện tình buồn không lối thoát. Nhưng khi viết Thánh-ca, tôi thấy lòng nhẹ nhàng thanh thoát vì được giãi bày tâm sự của mình với Thiên-Chúa...” Những tâm tình này có thể đọc thấy trong nhiều ca khúc của Vĩnh-Phúc và nhất là các ca khúc viết cho Thiếu nhi như trong bài “Bầu trời xanh” chẳng hạn. “Bầu trời xanh xanh, trùng dương mông mênh, màn sương óng ánh, cây rừng xanh xanh, ngàn sao lấp lánh, áng mây bồng bềnh... Ôi cõi đời đẹp xinh.” Tôi cảm nhận niềm vui của tác giả trong những câu hát đó.
Ngưỡng mộ cô quá nên năm 2015, tôi bày tỏ với cô ý định viết một bài về cô để đăng trên trang Thư viện Tin lành. Cô bảo, “Chẳng có gì để viết đâu con ạ.” Tôi năn nỉ, “Con và những thế hệ sau muốn học hỏi làm sao mà cô có được những ca từ hay như vậy để ngợi khen Chúa.” Cuối cùng cô bảo, “Thế thì con gởi cho cô những câu hỏi, rồi cô xem thử có thể trả lời cho con được không.” Tôi về tìm tòi những điều về cô và gởi cho cô những câu hỏi. Cô đã trả lời. Thế là tôi có được một bài viết về cô vào tháng 3 năm 2015.
Năm 2023 tôi nghe được bài “You light up my life” của Joseph Brooks trong tang lễ của một ông cụ trong hội thánh. Bài hát này nổi tiếng vào năm 1977 qua giọng ca của Debby Boone đã được xếp hạng nhất trên Billboard Hot 100 trong 10 tuần liên tục. Trong đám tang đó, người hát đã kể về nhiều kỷ niệm về thời trẻ của ông cụ làm nhiều người tham dự trong đó có tôi rất xúc động. Tôi về nhờ cô Vĩnh-Phúc viết lời Việt. Một tuần sau, cô gởi lại cho tôi lời bài hát. Đọc lời Anh rồi đọc lời Việt, tôi vô cùng khâm phục cách chọn câu lựa chữ của cô. Ý nghiã rất gần với nguyên tác và ca từ mượt mà, vừa khít với âm điệu bài hát không một chút gượng ép. Hai câu đầu của tiếng Anh là
“So many nights I’d sit by my window
Waiting for someone to sing me his song.”
Và cô Vĩnh-Phúc đã chuyển qua tiếng Việt thành,
“Bao đêm tối trời, ngồi bên song một mình tôi
Tim mong bóng một người, đến bên tôi ca hát.”
Thật là tuyệt vời! Lựa cho được chữ có thanh trùng với nốt nhạc đã là khó. Vậy mà cô đã lựa được chữ cho hợp cả thanh lẫn nghĩa và nghe nguyên bài rất là thiết tha, êm ái như một lời tự sự. Cũng như bài, “You Needed Me”, bài “You Light Up My Life” không phải là một bài Thánh ca, nhưng cô đã dựa theo ý của bài hát để viết thành một bài hát tạ ơn Chúa thật hay. Dường như cô đang kể cho tôi nghe về cách Chúa đã chăm lo cho cuộc đời của cô một cách lạ lùng. Ca từ dịu dàng quyện với từng nốt nhạc rất hoà hợp. Không mấy người trong làng âm nhạc Việt nam làm được điều này. Mời xem cả hai lời Anh - Việt của bài hát này để thưởng thức cách viết lời rất mượt mà của cô Vĩnh-Phúc.
You Light Up My Life Composer: Joseph Brooks
So many nights I'd sit by my window
And you light up my life and fill my nights with song
Rollin' at sea, adrift on the water
'Cause you light up my life
'Cause you, you light up my life It can't be wrong
1977
| Ngài Chiếu Sáng Trên Đời Tôi Lời Việt: Vĩnh Phúc
Bao đêm tối trời, ngồi bên song một mình tôi, Đời tôi,Ngài soi sáng ngời, Anaheim October 17, 2023 Mời nghe bài “Ngài Chiếu Sáng Trên Đời Tôi” ở bên trên.
|
Cô Vĩnh-Phúc sinh ngày 20 tháng 5, 1937 , tức là năm nay đã 89 tuổi nhưng cô vẫn còn minh mẫn. Mặc dầu có vào bệnh viện mấy lần nhưng da mặt của cô vẫn hồng hào, mịn màng. Cô sống một mình trong một chung cư nhỏ. Cô có nhờ một chị đến giúp dọn dẹp và đi chợ một vài ngày trong tuần. Mỗi sáng cô vẫn chuyển tiếp bài tĩnh nguyện do mục sư Phan Thanh Nghĩa gởi ra cho những người thân quen. Cô vẫn còn viết lời cho những bài hát mà ca trưởng của các ca đoàn gởi đến nhờ giúp. Cô bảo tôi, “Cô bây giờ yếu lắm. Không ngồi lâu được. Nhiều khi đang viết giữa chừng mà đau quá nên phải nằm xuống. Thế là quên mất ý mà mình định viết. Thành ra bây giờ viết một bài hát lâu lắm. Nhưng cảm ơn Chúa là Ngài vẫn cho cô có cơ hội để hầu việc Chúa với tuổi tác như thế này. Cô biết ơn Chúa vô cùng.” Nghe cô nói, tôi ước chi mình cũng được như vậy trong những ngày hưu hạ của đời mình. Đó thật là một ơn phước lớn của một đời người. Kính chúc cô một sinh nhật ấm áp trong tình yêu Chúa!
Mời đọc một vài tâm sự của cô Vĩnh-Phúc trong bài phỏng vấn qua email dưới đây vào năm 2015.
Thuỷ Như: Xin cô cho biết về thân thế và gia đình. Con nghe nói họ hàng nhà cô là người miền Trung (Quảng nam)nhưng cô nói giọng rất Bắc. ;->
Vĩnh-Phúc: Cô là thứ nữ của hai cụ cố mục sư Lưu Văn Mão. Ba mẹ cô đều là người miền Trung và nói giọng miền Trung. Sau khi tốt nghiệp trường Thần-Học, các cụ hầu việc Chúa ở Huế một thời gian rồi được gửi ra miền Bắc phục vụ Ngài. Cô được sinh ra tại Bắc giang, lớn lên và đi học ở Hà nội, nên nói giọng Bắc rất đúng, không bị “lai” chút nào.
Thuỷ Như: Ca từ mà cô sáng tác đầu tiên là bài nào và trong hoàn cảnh nào?
Vĩnh-Phúc: Lời bài Thánh Ca đầu tiên mà cô viết là “Tình Yêu Thiên Chúa”, dường như Ông Nguyễn Văn Thanh giao cho cô viết vào dịp Lễ Giáng Sinh năm 1969 thì phải? Mặc dù hoàn cảnh vui buồn thường là cảm hứng cho những sáng tác của hầu hết các tác giả, nhưng hình như cô không dựa vào “hoàn cảnh” để viết, nhất là viết ThánhCa. Thánh Ca là những bài người trần gian hát lên tôn vinh Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa muôn loài. Thiên nhiên cangợi Ngài liên tục suốt đêm ngày, tháng, năm, thế kỷ : Mưa rơi tí tách, gió thổi vi vu, cây rung lá xào xạc, sóng vỗ, thác đổ, suối reo… không có dấu hiệu nào gợi cho ta thấy “hoàn cảnh” mà thiên nhiên chọn để hát “Chúc cho Đấng ngồi trên ngôi”. Thế nên những bài cô viết ít khi được gợi hứng từ hoàn cảnh…
Thuỷ Như: Cô học nhạc lý từ đâu? Điều này có ảnh hưởng như thế nào trong việc sáng tác của cô?
Vĩnh-Phúc: Mục sư Vũ Hồng Tuấn dạy cô những nốt nhạc đầu tiên. Nhạc sĩ Thẩm Oánh là nhạc sư mà cô theo học nhiều năm nhất, thế nhưng cô lại không phải là người giỏi nhạc vì cô không nhớ được hết những gì mình đã học. Cô nghĩ rằng nhiều người khác có lẽ cũng giống cô : vì yêu Chúa, nên tâm hồn mình tự động “vỡ” ra thành khúc hát.
Thuỷ Như: Cô đã sáng tác bao nhiêu ca từ? Những bài nào cô tâm đắc nhất?
Vĩnh-Phúc: Cô không nhớ mình đã viết bao nhiêu lời Việt cho các bài Thánh Ca, nhưng ông Nguyễn Văn Thanh lưutrữ đầy đủ những bài cô viết từ trước đến bây giờ. Hình như cô không có bài nào “tâm đắc” vì bài nào cô cũng hết sức chu đáo khi viết, để hết tâm hồn vào bài, ý nghĩa phải rõ ràng, mạch lạc, chữ phải chọn lọc, lời phải trau chuốt và phải chú ý đến vần.
Ba cô dạy cô cách “làm thơ”, ngoài việc sử dụng “bằng, trắc” cụ hướng dẫn cô đặc biệt về “vần” trong thơ. Đương nhiên phải chọn những chữ có vần theo đúng luật, nếu không có chữ đúng y vần mà cụ gọi là chữ có “bà con gần” thì phải chọn những chữ có “bà con xa”. Phải cố gắng lựa những từ ngữ “đẹp” để đặt vào bài thơ. Việc học hỏi này rất hữu ích khi cô áp dụng vào việc viết lời cho Thánh-Ca.
Vì âm nhạc có các nốt cao thấp khác nhau, đã vậy, Việt ngữ lại có các dấu “sắc-huyền-hỏi-ngã-nặng” rất khó viết, nên phải hết sức thận trọng khi ghép các từ ngữ làm sao cho đúng cao độ của âm nhạc, nếu không người nghe sẽ khó tiếp thu được lời hát trong tiếng Việt. Âm nhạc có 7 nốt chính là “Do-Ré-Mi-Fa-Sol-La-Si” không dễ ghép lời Việt, nhất là âm điệu nốt này liên tục sang nốt kia lại quá gần gũi, ví dụ như bài “Phước Cho Nhân-Loại” (Joy To The World) Thánh Ca cũ số 54, câu mở đầu “Phước cho nhân loại Chúa ta ra đời”, Thơ Thánh trang 132 (in vào tháng 7 năm 1939), câu mở đầu “Thế gian vui vẻ bởi Christ giáng hạ…” nhạc là “Do-Si-La-Sol-Fa-Mi-Ré-Do” rất khó để viết cho đúng với các dấu của Việt ngữ nên đôi khi người viết phải chọn những từ ngữ tương-đương, vì khó như thế nên nếu thiếu kiên nhẫn sẽ dễ dàng bỏ cuộc.
Thuỷ Như: Có phải tất cả ca từ và có lẽ một số bài hát trong tập “Tiếng hát chiên thơ” là do cô sáng tác?
Vĩnh-Phúc: Cô chưa hề biết tập “Tiếng Hát Chiên Thơ” bao giờ. (Cô quên là đã cho Thuỷ Như cuốn “Tiếng Hát Chiên Thơ”.) Cô chỉ nhớ là mấy chục năm trước, Ông Hà Hữu Quang có yêu cầu cô viết một số đoản ca dùng cho các em nhỏ, được in trong cuốn “Em Vui, Em Hát” do Hội Hoàn Cầu Khải Tượng (World Vision) in. Sau này những người thực hiện các tập bài hát đều sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, cô không giữ được những đoản ca mình đã viết hồi ấy, nhưng nếu đọc lời ca thì cô sẽ biết bài nào do mình viết. (Xin xem những bài do cô Vĩnh Phúc viết trong tập “Tiếng hát chiên thơ” ở đây.)
Thuỷ Như: Lời ca cô viết là do "đặt hàng" hay là do cảm hứng?
Vĩnh-Phúc: Trước đây, đôi khi cô tự chọn bài để viết, đôi khi có người nhờ viết lúc Hội Thánh có nhu cầu vào các dịp lễ đặc biệt. Sau này cô thấy thực sự là Hội Thánh Tin Lành Việt Nam nói chung đều rất cần những Thánh Ca Việt ngữ, không chỉ dùng vào các dịp lễ đặc biệt như Giáng Sinh, Thương Khó, PhụcSinh, lễ Cưới, lễ Tang… mà ngay cả các buổi thờ phượng hằng tuần, các nhóm nhỏ, thanh-thiếu-niên, nam giới, nữ giới, nhi đồng… đều rất cần bài để tôn vinh Chúa nên cô chú tâm viết về nhiều chủ đề khác nhau. Tuy hiểu biết giới hạn, nhưng cô rất kỹ lưỡng, cô không quan tâm đến số lượng bài mà cần nhất là phải chu đáo, không cẩu thả, bài nào cô cũng chọn từng chữ, trauchuốt từng chữ. Dù vậy, vẫn khó tránh khỏi khuyết điểm. Cô nghĩ rằng tại hải ngoại, thế hệ sau mình sẽ không còn dùng tiếng Việt nữa nên hầu hết các bài viết, cô đều hướng về Hội Thánh trong nước.
Thuỷ Như:: Cô có sáng tác nhạc không?
Vĩnh-Phúc: Có, cô học sáng tác với nhạc trưởng Hoàng Trọng. Hồi ấy có những bài thực tập, sau khi một số bài tập được Hoàng Trọng sửa chữa, cô có viết lời ca cho các bài ấy nhưng cô lấy tên khác mà không dùng tên Vĩnh-Phúc.
Thuỷ Như:: Phần nhiều các ca khúc cô viết là các nhạc phẩm Cơ đốc. Cô có sáng tác nhạc đời không? Nếu có, đó là những bài nào?
Vĩnh-Phúc: Có. Cô viết lời ca chừng vài chục bài nhạc đời, với nhạc của nhạc sĩ Hoàng Trọng. Những bài dưới đây đã được phát hành và phổ biến trong nước và hải ngoại từ các thập niên 1960-1970 :
Tựa đề 1. Cánh Hoa Yêu 2. Đây Bình Minh 3. Đường Về Dĩ Vãng 4. Hai Phương Trời Cách Biệt 5. Một Người Lên Xe Hoa 6. Một Thuở Yêu Đàn 7. Ngàn Thu Áo Tím 8. Người Đi Chưa Về 9. Nhặt Lá Vàng 10. Nhớ Hoài 11. Tìm Một Ánh Sao 12. Tình Thơ Mộng 13. Tình Ta Như Giấc Mơ 14. Tôi Vẫn Yêu Hoa Màu Tím 15. Trang Nhật Ký 16. Vào Mộng
| Lời · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc · Vĩnh Phúc | Nhạc · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng · Hoàng Trọng
|
Ngoài ra, cô cũng viết lời ca cho 3 nhạc phẩm của bác sĩ Phạm Anh Dũng: “Người Yêu Dấu Mang Tên Một Loài Hoa” – “Hoài Mong” – “Thơ Ấu Qua Rồi!”
Thuỷ Như: Bài "You needed Me" được cô viết lờì Việt là "Chúa quá yêu tôi". Bài này trong nguyên tác tiếng Anh không phải là một nhạc phẩm Cơ đốc. Làm sao cô có những ý tưởng để viết lời gần sát như nguyên tác nhưng lại rất "Cơ đốc" trong bản tiếng Việt?
Vĩnh-Phúc: Hỏi gì mà… oái oăm thế! Chúa dẫn dắt thôi, cô chẳng tự mình làm được gì đâu!
Thuỷ Như: Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm đã sáng tác một số nhạc phẩm lúc ông đang ở tù cải tạo. Cô có viết lời cho một số bài ấy và giúp chuyển các bài này ra hải ngoại. Cô có nhận biết những việc làm này là nguy hiểm không? Tại sao cô lại làm những điều đó?
Vĩnh-Phúc: Là con cái Chúa, ai cũng cần chia sẻ những gì liên quan đến tâm linh cho người khác. Hồi cô nhận được các bài của nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm từ trong tù chuyển ra, vì là Thánh Ca tôn vinh Chúa và nói lên nỗi niềm của những người tin nhận Ngài trải qua những thăng trầm trong cuộc sống. “Nguy hiểm” như em nói thì cũng có, vì có lần ông Thanh bị gọi lên Quận “làm việc”. Khi trở về, ông Thanh đã nhờ ông Lâm Lý Trí đến cho cô biết là họ có nhắc đến cô và bảo rằng “Chị Vĩnh-Phúc vi-phạm nghị-quyết số 297 (thì phải) về sáng tác”. Ông Thanh nhanh trí trả lời ngay: “Chị Vĩnh-Phúc không sáng tác, chị ấy chỉ dịch thôi”. Họ không chỉ để ý các thư mình gửi ra ngoại quốc mà họ còn theo dõi những sinh hoạt của mình ngay tại địa phương và nhất là tại nhà thờ nữa. Tuy vậy, cô thấy cần phổ biến cho Hội Thánh khắp nơi nên cô đã tìm cách gửi đi. Trên hết là nhờ Chúa giúp đỡ, cô lại cẩn thận không ghi tên và địa chỉ người gửi và Chúa thương cho bài “cất cánh bay đi an toàn” rồi người này chuyển sang cho người kia ở những nơi có Hội Thánh người Việt. Cô chẳng nhớ cô đã viết lời ca những bài nào của nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm, ngoại trừ bài “Khúc Nhạc Nô-ên”.
Cô nghĩ rằng “Văn nghệ” đáng lẽ không nên bị ràng buộc bởi thời thế, nhất là những bài Thánh-Ca, nhưng thực tế nhiều khi cũng bị giới hạn. Ngay cả hồi còn Việt Nam Cộng Hòa, những bài “Tình Ca” cô viết chung với nhạc sĩ Hoàng Trọng, khi qua kiểm duyệt thì khá nhiều lần Bộ Thông Tin đã yêu cầu phải sửa lại một số câu, một số từ ngữ, vì họ nói là “đất nước đang chiến tranh, nếu văn chương… lãng mạn quá sẽ làm nhụt chí binh sĩ…” Sửa đi sửa lại dĩ nhiên là “méo mó” cả bài hát, ý nghĩa bài không còn trung thực như lúc khởi đầu nữa.
Thuỷ Như: Cô sang Mỹ năm nào? Công việc mưu sinh của cô có liên hệ đến tài năng sáng tác của cô hay không?
Vĩnh-Phúc: Cô đến Mỹ vào ngày 10 tháng 04 năm 1990, định cư tại thành phố Houston, Texas, nhưng mãi đến tháng 09 năm 1991 cô mới xin việc làm tại công ty thương mại Sữa Ông Thọ mà trước đây hồi còn ở Việt Nam từ trước năm 1975, cô đã là nhân viên của công ty này nên cô phải di chuyển đến Nam Cali để làm việc. Công việc thương mại thì rất khô khan, căng thẳng… khác hẳn với tâm hồn yêu thích văn nghệ của cô, dù vậy cô không tách rời âm nhạc ra khỏi trái tim mình được nên tuy phải làm việc bận rộn, cô cũng cố gắng sử dụng ân tứ Chúa ban để hầu việc Ngài. Cô luôn hết lòng cảm ơn Chúa vì đây là niềm hạnh phúc cao quý nhất mà Chúa ban cho cô trong đời sống theo Ngài.
Thuỷ Như: Sáng tác ở Mỹ và ở Việt nam khác nhau như thế nào?
Vĩnh-Phúc: Với cô, sáng tác là từ tâm hồn, ở quê nhà hay ở hải ngoại đều không ảnh hưởng gì hết ngoại trừ công việc bận rộn thì bị hạn chế phần nào mà thôi.
Thuỷ Như: Cảm ơn cô rất nhiều cho cuộc phỏng vấn này.
Nhấn vào đây để xem danh sách những bài do cô Vĩnh Phúc viết lời.
Thủy Như
Viết xong 03/2015,
Viết thêm 4/ 2026
Mời đọc những bài viết khác





%201.jpg)
%202.jpg)
Comments
Post a Comment